Khi mọi người nói về chuyện các nước đang phát triển cần nhanh chóng áp dụng AI, tôi thường nghe một câu chuyện rất êm tai. Cơ quan phát triển hàng đầu thế giới — Ngân hàng Thế giới — vừa lên tiếng khẩn thiết trong báo cáo Global Economic Prospects tháng 1/2025. Thông điệp rất gọn: các nền kinh tế đang phát triển đang bỏ lỡ cơ hội lịch sử nếu không nhanh chóng áp dụng trí tuệ nhân tạo. Trong bối cảnh tăng trưởng toàn cầu chạm đáy 30 năm, một lời khuyên có vẻ đầy tính xây dựng. Nhưng hãy dừng lại một chút.
Đây là một tổ chức cho vay, không phải một quỹ đầu tư mạo hiểm. Và khi một tổ chức cho vay bắt đầu khuyên bạn nên vay tiền để chạy theo một công nghệ nào đó, tôi luôn tự hỏi: ai sẽ là người trả tiền cho cuộc chơi này?
Điều thú vị là Ngân hàng Thế giới không hề đề cập đến việc các nước nghèo nên tự nghiên cứu các mô hình AI nền tảng. Không ai nói về chuyện đào tạo một mô hình ngôn ngữ lớn từ đầu. Bởi vì họ biết một sự thật phũ phàng: chi phí để đào tạo một mô hình 10 tỷ tham số có thể chạm mức hàng chục triệu đô la — một con số xa vời so với ngân sách công nghệ của hầu hết các quốc gia thu nhập thấp. Điều họ đang thực sự khuyến nghị là một chiến lược 'mua sẵn': hãy dùng những công cụ AI đã có sẵn trên thị trường, thuê các API lớn, áp dụng vào quản trị, nông nghiệp và giáo dục.
Nhìn vào lịch sử các chính sách của tổ chức này, tôi nhận ra một khuôn mẫu quen thuộc. Họ luôn thích những can thiệp có chi phí thấp và đòn bẩy cao. Các chương trình hỗ trợ kỹ thuật, tư vấn chính sách — đó là những công cụ họ thành thạo nhất. Không ai có thể hình dung Ngân hàng Thế giới sẽ tài trợ cho một dự án xây dựng siêu máy tính tại một quốc gia châu Phi cận Sahara. Tôi đã theo dõi tổ chức này đủ lâu để biết rằng: họ bán giải pháp quản lý, không bán giấc mơ công nghệ.
Nhưng có một nghịch lý thú vị ẩn trong đề xuất này. Khi bạn càng phụ thuộc vào các API đóng từ các tập đoàn công nghệ lớn, bạn càng phải trả phí liên tục bằng ngoại tệ — một nguồn lực cực kỳ khan hiếm ở các nền kinh tế đang phát triển. Lời hứa rẻ nhất là trên whitepaper, nhưng hóa đơn hàng tháng cho các dịch vụ AI đám mây là câu chuyện hoàn toàn khác. Thực tế, tôi tin rằng thông điệp ngầm của báo cáo này chính là sự ủng hộ dành cho hệ sinh thái AI mã nguồn mở — những mô hình như Llama, Qwen hay Mistral. Chỉ có chúng mới có thể giúp các nước nghèo áp dụng AI mà không bị siết cổ bởi chi phí định kỳ.
Bây giờ hãy nói về chuyện tiền bạc — bởi vì trong thế giới crypto, nếu không nói về tiền, bạn đang lãng phí thời gian của mình. Các nền kinh tế đang phát triển đóng góp khoảng 40% GDP toàn cầu tính theo sức mua tương đương. Một cú trượt nhỏ của tỷ lệ thâm nhập AI tại khu vực này cũng có thể tạo ra một thị trường tiềm năng trị giá hàng chục tỷ đô la. Đó là lý do tại sao các tập đoàn công nghệ lớn đang chạy đua xây dựng trung tâm dữ liệu tại Đông Nam Á, Ấn Độ và Mỹ Latinh. Và đó cũng là lý do tại sao tuyên bố của Ngân hàng Thế giới có thể là một cú hích cho các 'ông lớn' công nghệ.
Nhưng hãy ngược dòng suy nghĩ một chút. Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn là một startup công nghệ địa phương tại Nairobi hoặc Jakarta? Ngân hàng Thế giới vừa mở ra một thị trường mới cho các đối thủ cạnh tranh toàn cầu của bạn — với giá rẻ hơn, thương hiệu mạnh hơn và được 'chứng nhận' bởi một tổ chức quốc tế. Trong khi đó, bạn đang cố gắng xây dựng một sản phẩm AI cho nông dân địa phương. Bạn sẽ bị bóp nghẹt giữa các dịch vụ toàn cầu giá rẻ và sự kỳ vọng của chính phủ muốn một giải pháp 'đã được quốc tế công nhận'. Đó là một sự bất công mang tính cơ cấu, và không một đoạn văn nào trong báo cáo của Ngân hàng Thế giới giải quyết được vấn đề này.
Về mặt thời điểm, tuyên bố này có một lớp ý nghĩa chính trị tinh tế. Trong bối cảnh tăng trưởng toàn cầu suy giảm, các tổ chức đa phương đang cần những câu chuyện lạc quan. AI là một câu chuyện như vậy — nó hướng tới tương lai, tạo ra cảm giác về cơ hội và sự cấp bách. Nó cũng chuyển hướng sự chú ý khỏi những vấn đề cải cách khó khăn hơn như tái cơ cấu nợ hoặc tự do hóa thương mại. Một nghịch lý thú vị: cơ quan đại diện cho trật tự tài chính toàn cầu hiện tại đang quảng bá công nghệ có khả năng phá vỡ chính trật tự đó.
Tôi đã dành nhiều năm để quan sát những chu kỳ câu chuyện này. Từ ICO mùa hè 2017 đến DeFi mùa hè 2020, và bây giờ là AI + Crypto. Tôi từng bị cuốn vào những lời hứa hẹn và cũng từng mất tiền vì chúng. Điều tôi rút ra được là: hãy cẩn thận với những câu chuyện quá hoàn hảo. Lời hứa rẻ nhất là trên whitepaper, và lời khuyên đắt giá nhất thường đến từ những tổ chức không phải trả tiền.
Trên thực tế, có một điểm mù lớn mà báo cáo này cố tình bỏ qua. Điều kiện tiên quyết cho bất kỳ sự 'áp dụng AI nhanh chóng' nào là cơ sở hạ tầng kỹ thuật số — điện, băng thông và trung tâm dữ liệu. Chúng ta đang nói về một khu vực mà chỉ 36% dân số có quyền truy cập internet và dưới 50% khu vực châu Phi cận Sahara có điện. Bạn không thể 'nhảy cóc' lên AI khi bạn vẫn chưa giải quyết xong vấn đề... điện. Đó không phải là một chi tiết kỹ thuật nhỏ. Đó là một bức tường.
Tuy nhiên, có một góc nhìn lạc quan mà ít người nhận ra. AI có thể là cơ hội để các nước đang phát triển bỏ qua toàn bộ giai đoạn phát triển phần mềm truyền thống — giống như cách họ đã bỏ qua điện thoại cố định để nhảy thẳng sang di động. Với sự phổ biến của smartphone (hơn 60% dân số toàn cầu), một nông dân ở Việt Nam có thể sử dụng trợ lý AI trên điện thoại để dự báo thời tiết hoặc giá cả thị trường. Họ không cần một hệ thống phần mềm lớn phức tạp. Họ cần một ứng dụng đơn giản kết nối với một mô hình AI thông minh đang chạy trên đám mây. Mô hình này — và đây là điểm quan trọng — tạo ra một cơ hội đầu tư mới cho các nhà cung cấp hạ tầng đám mây và trung tâm dữ liệu ở các thị trường mới nổi.
Nhưng tôi vẫn đang chờ câu trả lời cho câu hỏi cơ bản nhất: ai sẽ trả tiền? Ngân sách chính phủ của các nước nghèo vốn đã eo hẹp. Khu vực tư nhân còn quá nhỏ. Và các chương trình viện trợ quốc tế thì không đủ lớn để tạo ra khác biệt thực sự. Nếu không có mô hình tài chính bền vững, tất cả những lời kêu gọi này sẽ chỉ là những lời nói suông. Đó là một câu hỏi mà Ngân hàng Thế giới — một tổ chức chuyên về tài chính — lại không trả lời.
Có một điều chắc chắn: thị trường sẽ phản ứng. Và với tư cách là một người theo dõi sát sao các thị trường này, tôi sẽ theo dõi rất kỹ những tín hiệu cụ thể. Liệu Ngân hàng Thế giới có tung ra một quỹ tài trợ đặc biệt cho AI trong 6-12 tháng tới? Liệu các chính phủ Ấn Độ, Indonesia, Nigeria hay Việt Nam có chính thức đưa 'áp dụng AI' vào kế hoạch phát triển quốc gia của họ? Đây mới là những thước đo định giá thực sự — không phải những lời tuyên bố.
Câu chuyện này vẫn chưa kết thúc. Nó mới chỉ bắt đầu. Và tôi sẽ theo dõi nó — như một thợ săn theo dõi con mồi. Bởi vì khi một tổ chức quyền lực như Ngân hàng Thế giới bắt đầu nói về một công nghệ, điều đó có nghĩa là dòng tiền lớn đang bắt đầu chuyển động. Câu hỏi duy nhất là: bạn sẽ đứng ở đâu trên dòng chảy đó? Khi mọi người nói về chuyện các nước đang phát triển cần nhanh chóng áp dụng AI, tôi thường nghe một câu chuyện rất êm tai. Nhưng câu chuyện đắt giá nhất luôn là phần mà họ không kể. Lời hứa rẻ nhất là trên whitepaper — và năm 2025 sẽ là năm chúng ta kiểm chứng điều đó.

