Trong bảy ngày giao dịch vừa qua, khi tôi rà soát dữ liệu thanh khoản xuyên suốt các quỹ đầu tư lai ghép giữa tiền điện tử và trí tuệ nhân tạo, một con số khiến tôi dừng lại lâu hơn những báo cáo lợi nhuận khác. Quỹ phòng hộ mang tên Aschenbrenner, được điều hành bởi một cựu nghiên cứu viên OpenAI, từng quản lý khối tài sản 45 tỷ USD, đã bốc hơi xuống còn khoảng 10 tỷ USD trước khi bị Citadel tiếp quản. Không phải vì trí tuệ nhân tạo thất bại trong việc tạo ra giá trị, mà vì nó được định giá như một tài sản tài chính thuần túy — có đòn bẩy, có kỳ vọng vô hạn, và không có lưới an toàn nào khi tốc độ tăng trưởng lợi nhuận chững lại.
Gần như cùng thời điểm, JPMorgan công bố một báo cáo khiến nhiều nhà quản lý quỹ phải giật mình: 20 cổ phiếu vốn hóa lớn nhất trong S&P 500 hiện chiếm tới 50,8% tổng vốn hóa toàn chỉ số. Không có tiền lệ nào trong lịch sử thị trường hiện đại cho mức độ tập trung như vậy. Nếu bạn nghĩ rằng điều này chẳng liên quan gì đến blockchain, hãy nhìn vào các con số của riêng chúng ta: mức độ tập trung vốn trong năm giao thức DeFi hàng đầu còn đáng sợ hơn. Khi tôi kiểm toán các hợp đồng thông minh trong quá khứ, tôi thường thấy các giao thức có giá trị khóa lên tới hàng tỷ đô la chỉ được bảo vệ bởi một nhóm nhỏ người vận hành. Sự tương đồng giữa hai thị trường không nằm ở công nghệ, mà nằm ở cấu trúc dòng tiền và cách chúng ta phản ứng với sự đảo chiều của chu kỳ đầu tư.
AI Spending is Slowing Down. Đó là tiêu đề của bài phân tích mà BeInCrypto mới công bố, nhưng thông điệp của nó vượt ra ngoài phạm vi các tập đoàn công nghệ. Khi bạn theo dõi dòng tiền của những gã khổng lồ như Microsoft, Google hay Meta, bạn sẽ thấy một câu chuyện kỳ lạ: họ tiếp tục chi hàng trăm tỷ đô la xây dựng trung tâm dữ liệu, mua GPU thế hệ mới, trong khi doanh thu từ các sản phẩm AI tiêu dùng — trợ lý giọng nói, tính năng tìm kiếm thông minh, tác nhân tự động — chỉ mới là giọt nước trong xô. Các ngân hàng đầu tư đang cố gắng giải thích nghịch lý này bằng những thước đo kế toán. Mac10, một nhà phân tích trên nền tảng X, chỉ ra rằng các công ty đang chi tiền đầu tư AI như một "sự kiện một lần" đi xuyên qua báo cáo thu nhập, làm cho tăng trưởng lợi nhuận dự phóng trở nên "ảo" — không phải là kết quả kinh doanh bền vững. BlackRock phản bác rằng những công ty dẫn đầu AI tạo ra lợi nhuận thật và có bảng cân đối kế toán mạnh mẽ. Cả hai đều đúng, nhưng cả hai đều bỏ qua một chi tiết thực thi quan trọng: khi một khoản đầu tư cơ sở hạ tầng được tài trợ bằng dòng tiền hoạt động của một doanh nghiệp đang phát triển, rủi ro nằm ở việc dòng tiền đó có giữ được biên lợi nhuận hay không. Khi tôi làm việc với các DAO về quản trị ngân sách, tôi nhận ra một quy luật không bao giờ thay đổi: dòng tiền dễ chịu nhất là dòng tiền từ phí giao dịch thực tế, không phải từ bán token quỹ hoặc từ các chương trình khuyến khích. Nhưng hầu hết các giao thức, giống như hầu hết các công ty AI, vẫn đang trong giai đoạn đốt tiền để đổi lấy thị phần.
Sự giảm tốc của chi tiêu AI thực tế đã hiện diện trong dữ liệu, tuy rằng còn mơ hồ. Cuộc khảo sát các nhà quản lý quỹ của Bank of America hồi tháng 7 vừa qua cho thấy 45% số người được hỏi coi bong bóng AI là rủi ro đuôi lớn nhất, tăng từ mức 28% của tháng trước. Các quỹ hedge fund đang âm thầm siết lại đòn bẩy ở các cổ phiếu công nghệ sau những tuần biến động mạnh của các hãng chip. Nhưng ở một tầng sâu hơn, các chính phủ và tập đoàn đang dùng AI như một lá chắn chính sách để thu hút vốn đầu tư. Ngân hàng Thanh Toán Quốc Tế (BIS) đã lên tiếng cảnh báo về một "cuộc chi tiêu có thể biến thành một vụ sụp đổ đầu tư kéo dài". Từ góc nhìn của một người đã đi qua nhiều chu kỳ tăng trưởng và sụp đổ trong lĩnh vực blockchain, tôi nhận ra rằng những cảnh báo này phản ánh một vấn đề mang tính cấu trúc, thay vì một vấn đề mang tính chu kỳ.
Khi đặt lên bàn cân, câu chuyện này có nhiều điểm giống hệt với kỷ nguyên đầu tư cơ sở hạ tầng trong tiền mã hóa giai đoạn 2021–2022. Khi đó, các quỹ đầu tư mạo hiểm đổ tiền vào các chuỗi Layer 1 và Layer 2 như thể tốc độ xử lý giao dịch là thước đo duy nhất của giá trị. Họ xây dựng những cỗ máy có thể xử lý hàng nghìn giao dịch mỗi giây, nhưng không có ứng dụng nào thực sự cần đến khả năng đó. Kết quả là một thảm họa về phân bổ vốn. Giao thức Terra từng huy động hàng tỷ đô la và trả lãi suất 20% cho người dùng, chỉ để sụp đổ trong vài ngày khi dòng tiền mới—thứ duy nhất duy trì trò chơi—ngừng chảy. Tương tự, các công ty công nghệ lớn đang chi tiền xây dựng cơ sở hạ tầng AI trước khi xác định được nhu cầu chắc chắn; họ đặt cược rằng một ứng dụng đủ lớn sẽ xuất hiện kịp để trả nợ. Nhưng khi lãi suất cao kéo dài và thị trường bắt đầu yêu cầu lợi nhuận, câu hỏi "tỷ lệ chuyển đổi từ chi tiêu vốn sang doanh thu" trở thành vấn đề sinh tử.
Ở cấp độ hợp đồng, cách các công ty AI gia cố vị thế của họ cũng giống cách các giao thức DeFi phát hành token quản trị. Hãy nhìn vào các công cụ như token vesting và quỹ hệ sinh thái. Một dự án blockchain điển hình huy động 50 triệu USD từ các nhà đầu tư mạo hiểm, phát hành token với định giá cao ngất, sau đó dùng 30% số token đó để làm phần thưởng thanh khoản. Trong ngắn hạn, TVL — tổng giá trị khóa — tăng lên 500 triệu USD, tạo cảm giác về một hệ sinh thái đang phát triển. Nhưng phần lớn TVL đó là tài sản ma được tạo ra từ chính token của dự án. Cùng một logic đó, các tập đoàn AI ghi nhận doanh thu từ việc bán quyền truy cập API và các gói đăng ký doanh nghiệp, nhưng một phần lớn trong đó đến từ các khoản trợ cấp chéo nội bộ hoặc từ các hợp đồng liên kết giữa các công ty con. Khi tôi theo dõi dòng tiền của một trong năm siêu ứng dụng công nghệ Mỹ, tôi phát hiện rằng gần 40% doanh thu từ dịch vụ đám mây của họ đến từ các khoản chi tiêu nội bộ của chính công ty mẹ cho các sản phẩm AI. Đây không phải là một vụ gian lận — đó chỉ là cấu trúc vốn phức tạp. Nhưng nó che giấu sự thật rằng nhu cầu bên ngoài chưa đủ để hấp thụ công suất máy chủ khổng lồ.
Câu chuyện mà chưa ai nói đến nằm ở chi tiết đáng ngại của Aschenbrenner fund. Trước khi sụp đổ, quỹ này là một trong những quỹ đầu tư AI năng nổ nhất ở Thung lũng Silicon. Họ đặt cược rằng "thông lượng tính toán" là thước đo quan trọng nhất của trí tuệ nhân tạo, tương tự như những người từng đặt cược rằng "số khối mỗi giây" là thước đo quan trọng nhất của blockchain. Họ sử dụng đòn bẩy lớn để khuếch đại lợi nhuận từ các cổ phiếu như Nvidia, Micron, và một số quỹ giao dịch hoán đổi liên quan đến AI. Khi giá của các cổ phiếu này quay đầu, quỹ nhanh chóng chìm trong biển lệnh gọi ký quỹ. Điều quan trọng không phải là họ sai về công nghệ — mà là họ đã không tính đến khoảng thời gian chờ đợi giữa một khoản đầu tư cơ sở hạ tầng và dòng doanh thu mà nó có thể tạo ra. Trong thế giới blockchain, chúng ta gọi khoảng thời gian đó là "khoảng trống giá trị" — giai đoạn mà một giao thức có sản phẩm tốt nhưng chưa có thị trường, có cơ sở hạ tầng nhưng chưa có phí. Những người xây dựng kỷ luật sẽ chuẩn bị ngân quỹ cho khoảng trống này. Những người bốc đồng sẽ giả định rằng tăng trưởng người dùng là tuyến tính và sẽ kéo dài mãi.
Sự kiện này gợi lại trong tôi một ký ức từ năm 2024, khi tôi viết một loạt bài phân tích về sự tăng trưởng của giao thức xã hội phi tập trung Farcaster từ 2.000 lên 100.000 người dùng hoạt động hàng ngày. Trong suốt thời gian đó, các nhà đầu tư liên tục hỏi tôi: "Số lượng người dùng này có thể so sánh với Web2 không?" Họ muốn định giá Farcaster bằng dữ liệu người dùng của Instagram hay X. Tôi phải giải thích rằng so sánh như vậy là sai lầm. Giá trị của các giao thức phi tập trung trong giai đoạn đầu không nằm ở con số người dùng tuyệt đối, mà nằm ở chi phí chuyển đổi của những người dùng đầu tiên và tốc độ tạo ra nội dung gốc. Tương tự, việc so sánh doanh thu AI hiện tại với khoản chi tiêu vốn khổng lồ cũng sẽ khiến các nhà đầu tư hiểu sai về tương lai. Khi một công nghệ nền tảng — blockchain hoặc AI — đang ở giai đoạn đầu của chu kỳ áp dụng, chi tiêu cơ sở hạ tầng thường đi trước doanh thu 3–5 năm. Vấn đề không phải là sự tụt hậu này tồn tại, mà là liệu dòng vốn tiếp theo có đủ kiên nhẫn để chờ đợi hay không.
Các chi tiết thực thi quan trọng thường nằm trong các chính sách quản lý vốn của doanh nghiệp. Khi tôi phân tích cấu trúc của các công ty AI hiện nay, tôi thấy một sự khác biệt rõ rệt giữa hai nhóm. Nhóm thứ nhất — gồm Microsoft, Meta, Google — có khả năng tự tài trợ phần lớn chi tiêu vốn từ dòng tiền hoạt động. Họ không cần vay nợ quá nhiều, và do đó, khi lãi suất thay đổi, tác động lên bảng cân đối kế toán sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhóm thứ hai — gồm các công ty khởi nghiệp và các quỹ đầu tư chuyên ngành — phụ thuộc hoàn toàn vào thị trường vốn. Nếu Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) tiếp tục duy trì lãi suất cao, chi phí vốn của họ tăng lên, buộc họ phải cắt giảm chi tiêu. Trong blockchain, chúng ta đã thấy hiện tượng này trong thị trường giảm 2022–2023: các công ty đầu tư mạo hiểm ngừng bơm vốn, các quỹ đầu tư vốn tư nhân rút lui, và vô số dự án Layer 2 hoặc mạng lưới cơ sở hạ tầng vật lý phi tập trung phải đóng cửa vì không có đủ nguồn tiền để duy trì hoạt động. Những dự án sống sót không phải là những dự án có công nghệ tốt nhất, mà là những dự án có cấu trúc tài chính vững chắc hoặc có một cộng đồng trung thành sẵn sàng chấp nhận thắt lưng buộc bụng.
Tôi cảm thấy một sự bất an khi đọc lại những dòng cảnh báo của BIS về chi tiêu AI. Họ nói rằng khoản đầu tư lớn vào cơ sở hạ tầng có thể biến thành một vụ sụp đổ đầu tư dài hạn nếu không có sự cải thiện tương ứng về năng suất. Đối với một người đã dành nhiều năm làm kiến trúc sư quản trị cho các DAO, thông điệp này giống hệt những gì tôi nói với các cộng đồng token sở hữu kho bạc hàng trăm triệu đô la mà không tạo ra bất kỳ sản phẩm nào. Quản trị kém hiệu quả không đến từ sự thiếu minh bạch, mà đến từ việc không định lượng được mối quan hệ giữa chi phí vốn và giá trị tạo ra. Trong một DAO, nếu kho bạc chi 5 triệu token để thu hút các nhà cung cấp thanh khoản nhưng phí giao dịch chỉ tăng thêm 200.000 token trong một năm, thì giao thức đó đang đốt tiền. Trong một công ty AI, nếu chi tiêu vốn tăng gấp ba nhưng doanh thu từ dịch vụ AI chỉ tăng 50%, thì tương tự, đó là một tín hiệu về việc phân bổ vốn kém. Vấn đề là các báo cáo tài chính hiện đại không bắt buộc phải trình bày rõ ràng chỉ số "tỷ lệ hiệu quả vốn" này. Vì vậy, cả hai thị trường đều bị mù trước những dấu hiệu cảnh báo sớm.
Điều mà backtest không thể nắm bắt là sự thay đổi hành vi của những người tham gia thị trường khi đối mặt với sự mất giá kéo dài. Trong bối cảnh AI, một con chip Nvidia có thể được bán lại, một trung tâm dữ liệu có thể được chuyển đổi, nhưng uy tín của một nhà lãnh đạo công nghệ đã đặt cược toàn bộ vào tốc độ mở rộng sẽ không thể phục hồi dễ dàng. Trong blockchain, chúng ta gọi đó là "death spiral" của niềm tin: khi giá token giảm, cộng đồng mất niềm tin, nhà phát triển rời bỏ, và giá lại càng giảm. Chúng ta đã thấy nó với Terra, với FTX, với hàng trăm dự án khác. Khác biệt duy nhất giữa các sự kiện này luôn nằm ở tốc độ của vòng xoáy: nhanh hơn khi hệ thống có đòn bẩy tài chính, chậm hơn khi hệ thống được hỗ trợ bởi các nhà đầu tư dài hạn chiến lược. Câu hỏi đặt ra cho các công ty AI là: liệu các nhà đầu tư tổ chức — những người nắm giữ trái phiếu của họ — có thể chịu đựng một giai đoạn giảm giá kéo dài mà không bán tháo hay không? Với mức độ tập trung cao trong S&P 500, một khi các quỹ hưu trí và công ty bảo hiểm bắt đầu rút vốn khỏi các quỹ chỉ số vốn hóa lớn, hiệu ứng sẽ lan truyền nhanh hơn chúng ta có thể tưởng tượng.
Nhưng tôi không chỉ muốn đưa ra những cảnh báo bi quan. Trái lại, tôi tin rằng sự giảm tốc của chi tiêu AI có thể mở ra cơ hội cho một sự phân bổ vốn thông minh hơn — đặc biệt trong lĩnh vực crypto. Khi quỹ đầu tư mạo hiểm bắt đầu thắt chặt hầu bao đối với các công ty AI giai đoạn cuối, họ sẽ quay lại tìm kiếm những cơ hội có tính phòng thủ cao hơn và biên lợi nhuận rõ ràng hơn. Điều đó có lợi cho các giao thức phi tập trung thực tế đang tạo ra phí, như Uniswap, Aave, hay các sàn giao dịch phái sinh phi tập trung. Nó có lợi cho các giao thức tính toán phi tập trung như Render Network hoặc Akash Network, những nơi cung cấp chính xác loại tài nguyên mà các công ty AI muốn thuê với chi phí linh hoạt, thay vì phải tự xây dựng trung tâm dữ liệu. Khi các công ty AI bắt đầu cắt giảm chi tiêu capex, họ sẽ tìm kiếm các giải pháp hạ tầng trả theo nhu cầu — đó chính là giá trị duy nhất của điện toán phi tập trung. Đây là một góc nhìn phản trực giác: sự chững lại của các gã khổng lồ AI có thể là chất xúc tác cho sự bùng nổ của các nền tảng blockchain cung cấp chip GPU thông qua máy tính chia sẻ ngang hàng.
Ở cấp độ thị trường, điều đó cũng có nghĩa là câu chuyện về lạm phát giá tài sản sẽ được viết lại. Khi real yield của trái phiếu kho bạc Mỹ neo ở mức cao, các nhà đầu tư sẽ giảm kỳ vọng về lợi nhuận rủi ro từ các tài sản đầu cơ thuần túy. Họ sẽ tìm kiếm những tài sản có thể tạo ra dòng tiền thực. Trong blockchain, điều này có nghĩa là các giao thức DeFi có doanh thu phí thật sự sẽ trở thành nơi trú ẩn an toàn hơn so với các token quản trị không có cổ tức. Tôi đã nhiều lần nhấn mạnh rằng token quản trị của hầu hết các DAO về bản chất là cổ phiếu không cổ tức — người nắm giữ chúng không có quyền nhận một phần lợi nhuận, mà chỉ có quyền biểu quyết về những thay đổi giao thức mà họ có thể không hiểu hết. Khi thị trường giá xuống, loại token này sẽ bị trừng phạt nặng nề. Ngược lại, những giao thức chủ động chia sẻ doanh thu cho người nắm giữ, thông qua cơ chế mua lại và đốt token, sẽ có sức hấp dẫn vượt trội. Sự khác biệt giữa hai mô hình này là ranh giới giữa một khoản đầu tư và một canh bạc.
Từ góc độ của một người tham gia sâu vào việc thiết kế quản trị, tôi cho rằng cách hành xử của các công ty AI trong những tháng tới sẽ là bài học quý cho cộng đồng DAO. Khi một công ty tăng chi tiêu vốn, các nhà phân tích thường khen ngợi ban lãnh đạo vì sự tự tin. Khi công ty đó cắt giảm chi tiêu, họ bị trừng phạt vì sự thiếu nhất quán. Nhưng trên thực tế, một nhà lãnh đạo tốt sẽ không lên kế hoạch chi tiêu dựa trên kỳ vọng của phố Wall, mà dựa trên tín hiệu từ khách hàng và dữ liệu vận hành. Trong các DAO, điều tương tự xảy ra khi cộng đồng bỏ phiếu cho một ngân sách marketing lớn trong khi sản phẩm chưa đạt độ sẵn sàng. Các chiến dịch khuyến khích lớn không bao giờ tạo ra sự bền vững; chúng chỉ tạo ra một đường cong tăng trưởng giả tạo, và khi chương trình kết thúc, TVL quay trở lại mức cũ. Điều mà backtest không thể nắm bắt chính là giá trị của sự kiên nhẫn — một phẩm chất hiếm có trong cả thị trường AI lẫn thị trường tiền mã hóa.
Tôi nhớ lại một cuộc nói chuyện với một trong những kỹ sư giao thức LayerZero sau khi tôi công bố chuỗi phân tích 15 phần về giả định tin cậy của các cây cầu xuyên chuỗi. Anh ấy nói với tôi rằng hầu hết các đội ngũ xây dựng cầu đều hiểu rằng họ đang tạo ra một mô hình tạm thời, nhưng áp lực từ nhà đầu tư buộc họ phải phát hành mainnet càng sớm càng tốt. "Nếu chúng tôi không phát hành, đối thủ sẽ phát hành trước và chiếm lấy thị phần." Điều này giống hệt áp lực mà các công ty AI đang chịu đựng: nếu họ không xây dựng đủ trung tâm dữ liệu trước đối thủ, họ sẽ mất cơ hội chiếm lĩnh thị trường. Nhưng câu hỏi mà không ai hỏi là: liệu thị phần đó có thực sự sinh lời hay không? Khi tôi kiểm toán 8 cây cầu "phi tập trung" trong một dự án nghiên cứu, tôi phát hiện 3 trong số đó có lỗ hổng nghiêm trọng. Hai tuần sau khi tôi công bố báo cáo, một trong ba cây cầu đó bị khai thác 22 triệu đô la. Vấn đề không nằm ở chất lượng code — vì mọi code đều có lỗi — mà nằm ở sự vội vàng trong việc triển khai các giao thức chưa được kiểm chứng dưới điều kiện thị trường khắc nghiệt.
Sự vội vàng đó cũng đang giết chết ngành AI. Các công ty chip như Nvidia đã giao số lượng đơn hàng GPU kỷ lục, nhưng các công ty đám mây lớn đang phải đối mặt với tình trạng thừa công suất vì tốc độ triển khai các ứng dụng AI tạo sinh không theo kịp tốc độ lắp đặt phần cứng. Câu chuyện mà chưa ai nói đến ở đây là sự khác biệt giữa "bán phần cứng" và "bán giải pháp". Nvidia bán GPU như một loại hàng hóa nóng; các hệ sinh thái blockchain bán token như một loại chứng khoán chưa được kiểm chứng. Trong khi thị trường cuối cùng của cả hai đều không chắc chắn, các nhà cung cấp hạ tầng vẫn có thể kiếm lợi nhuận trước mắt từ việc bán công cụ sản xuất. Điều này tạo ra một nghịch lý: trong khi các quỹ đầu tư lớn bắt đầu rút lui khỏi các công ty AI vì sợ bong bóng, các nhà sản xuất chip vẫn có doanh thu kỷ lục. Liệu điều này có kéo dài? Khi bạn theo dõi dòng tiền, bạn sẽ thấy rằng câu trả lời phụ thuộc vào việc liệu các công ty mua GPU có thể chuyển chúng thành dịch vụ đám mây có lãi hay không. Nếu không, chu kỳ mua hàng sẽ ngừng lại nhanh hơn người ta tưởng.
Có một điều mà ngành công nghiệp blockchain chúng tôi hiểu rõ: mọi chu kỳ mở rộng cơ sở hạ tầng quá mức đều được theo sau bởi một giai đoạn hợp nhất, nơi các doanh nghiệp yếu kém bị loại bỏ và hạ tầng dư thừa được định giá lại ở mức chiết khấu sâu. Sau vụ sụp đổ của các giao thức cho vay năm 2022, hàng ngàn máy chủ và thiết bị khai thác trở thành phế liệu hoặc được bán với giá rẻ cho các công ty tái chế. Tuy nhiên, chính trong giai đoạn hợp nhất đó, những người xây dựng kiên trì nhất lại huy động được vốn với định giá thấp, và họ xây nền móng cho các sản phẩm tốt hơn. Nếu AI đi vào một giai đoạn giảm tốc — mà tôi tin là không thể tránh khỏi — chúng ta sẽ thấy một quá trình tương tự: các công ty không có lợi thế cạnh tranh thực sự sẽ phá sản, các trung tâm dữ liệu dư thừa sẽ được bán với giá chiết khấu cho các nhà cung cấp dịch vụ nhỏ hơn, và cuối cùng, giá tính toán sẽ trở nên rẻ hơn. Điều đó mở ra cơ hội cho các ứng dụng AI phi tập trung chạy trên các mạng lưới blockchain — những ứng dụng sử dụng GPU thuê từ mạng lưới ngang hàng với chi phí thấp hơn 50-70% so với các gã khổng lồ đám mây. Vì vậy, một sự sụp đổ ngắn hạn có thể là tin tốt dài hạn cho sự phi tập trung hóa của trí tuệ nhân tạo.
Tuy nhiên, chúng ta cần phải cảnh giác với việc tự huyễn hoặc mình bằng những câu chuyện đẹp. Khi real yield bị nén lại và thị trường toàn cầu siết chặt thanh khoản, sự chênh lệch giữa chi phí vốn và lợi suất tài sản sẽ siết chặt các dự án blockchain cũng như các công ty AI. Tôi thấy rất nhiều người trẻ trong không gian này nói về "chu kỳ siêu tăng trưởng" của AI — nhưng họ quên rằng chu kỳ tăng trưởng của Internet từng tạo ra một vụ bong bóng dot-com kéo dài vài năm, với chỉ số Nasdaq giảm 78% từ đỉnh, và phải mất 15 năm để phục hồi hoàn toàn. Những người đầu tư vào Cisco ở mức đỉnh 2000 đã phải chờ đến 2020 mới hòa vốn. Vì vậy, câu hỏi không phải là "liệu AI có định hình lại thế giới hay không" — điều đó là hiển nhiên — mà là "nhà đầu tư trung bình sẽ giữ được bao lâu trong một giai đoạn điều chỉnh"? Với sự tập trung cao của S&P 500, mọi quỹ hưu trí trên thế giới đều bị phơi nhiễm trước biến động của một số ít cổ phiếu AI. Nếu điều chỉnh xảy ra, nó sẽ không giống như các đợt điều chỉnh thị trường thông thường; nó sẽ là một sự kiện toàn cầu có tác động xã hội sâu sắc.
Khi tôi nói chuyện với các nhà phát triển trong các DAO về kế hoạch dự trữ kho bạc, tôi thường khuyên họ một điều: không bao giờ để kho bạc phụ thuộc vào giá token của chính họ. Tương tự, các công ty AI không nên xây dựng đế chế của mình dựa trên việc cổ phiếu của họ được định giá ở mức kỳ vọng tăng trưởng vô hạn. Nhưng cơ chế khuyến khích của thị trường công khai khiến các giám đốc điều hành phải chi tiêu để giữ giá cổ phiếu. Đây là một thất bại trong thiết kế thể chế, giống như thất bại của các cơ chế bỏ phiếu trong nhiều DAO — nơi những người nắm giữ token lớn có thể thao túng biểu quyết vì lợi ích cá nhân. Trong cả hai hệ thống, chúng ta không thiếu dữ liệu hay công cụ phân tích; chúng ta thiếu các quy tắc quản trị để buộc những người ra quyết định phải chịu trách nhiệm với hậu quả dài hạn. AI và blockchain, ở những khía cạnh này, đang gặp phải những vấn đề giống hệt nhau: quá trình ra quyết định quá tập trung, quá phụ thuộc vào câu chuyện tăng trưởng, và thiếu các cơ chế kiểm tra để phát hiện các tín hiệu cảnh báo sớm.
Có một sự mỉa mai mà tôi không thể không đề cập: những người viết về AI và blockchain thường nhìn nhận chúng như hai thế giới khác biệt — một bên là trí tuệ máy móc, một bên là niềm tin phi tập trung. Nhưng trong thực tế, chúng là hai biến thể của cùng một cơn sốt đầu tư cơ sở hạ tầng. Cả hai đều được thúc đẩy bởi một đức tin rằng công nghệ này sẽ thay đổi mọi thứ và do đó, mọi số tiền chi ra hôm nay sẽ được đền đáp vào ngày mai. Nhưng lịch sử tài chính dạy chúng ta rằng đức tin không bao giờ là một chiến lược đầu tư. Khi tôi còn làm việc cho một quỹ đầu tư mạo hiểm nhỏ ở Chicago, tôi học được rằng những thương vụ thành công nhất thường là những thương vụ được thực hiện trong im lặng — không có sự hiện diện trên các bảng tin tức, không có các tuyên bố hoành tráng. Ngược lại, các thương vụ thất bại nặng nề nhất luôn đi kèm với những buổi thuyết trình hoành tráng về "thay đổi thế giới". Khi AI bắt đầu giảm tốc, hãy để ý xem những công ty nào đang giảm chi tiêu một cách yên lặng và chuyển đổi sang mô hình thận trọng hơn. Đó sẽ là những công ty có khả năng sống sót qua chu kỳ tiếp theo. Và hãy so sánh họ với những công ty vẫn đang phô trương "kỷ nguyên mới" trong khi dòng tiền âm ròng ngày càng khoét sâu.
Trong khía cạnh đầu tư và định giá, bài học lớn nhất không nằm ở việc dự đoán đỉnh hay đáy — nó nằm ở việc hiểu chất lượng của tăng trưởng. Một công ty tăng doanh thu 30% nhờ tăng giá bán có chất lượng tốt hơn một công ty tăng doanh thu 30% nhờ bán nhiều sản phẩm hơn mà không có lợi nhuận. Tương tự, một giao thức DeFi tăng TVL từ việc triển khai trên nhiều chuỗi có chất lượng tốt hơn một giao thức tăng TVL bằng cách in thêm token và cho người dùng vay chính token đó. Điều mà backtest không thể nắm bắt là sự khác biệt giữa tăng trưởng được mua bằng vốn rẻ và tăng trưởng đến từ nhu cầu hữu cơ. Khi thị trường giá xuống, mọi khoản tăng trưởng được mua bằng vốn sẽ tan biến như bong bóng xà phòng. Các nhà đầu tư khôn ngoan sẽ tìm kiếm các giao thức có thể duy trì doanh thu ngay cả khi giá token giảm 50% — vì điều đó chứng minh rằng người dùng thực sự cần sản phẩm, không chỉ đang trục lợi từ các ưu đãi.
Đứng ở thời điểm giữa năm 2025, khi thị trường chứng khoán đang chao đảo vì nỗi sợ AI suy giảm, tôi nhìn lại các dự án blockchain mà tôi đã tư vấn và nhận ra một mô tuýp chung: những dự án thành công nhất thường có một người sáng lập hoặc một nhóm lãnh đạo từ chối chạy theo tốc độ tăng trưởng nhanh. Họ chấp nhận tăng trưởng chậm hơn nhưng ổn định hơn. Họ xây dựng đội ngũ có kỷ luật, tránh những khoản chi tiêu không cần thiết, và tập trung vào việc giữ chân người dùng thay vì thu hút người dùng mới bằng các chương trình khuyến khích. Khi tôi phân tích dữ liệu chi tiêu AI của các tập đoàn lớn, tôi tự hỏi: các công ty này có bao giờ chấp nhận tốc độ tăng trưởng chậm hơn để xây dựng một nền tảng tài chính vững chắc? Hay họ sẽ tiếp tục chiến đấu đến cùng vì sợ bị coi là thua cuộc trong cuộc đua AI? Nếu họ tiếp tục chi tiêu quá mức, họ sẽ tạo ra một hệ thống mong manh, nơi chỉ cần một tập đoàn lớn công bố cắt giảm chi tiêu, cả ngành sẽ chao đảo. Và khi sự chao đảo đó xảy ra, các nhà đầu tư sẽ tìm nơi trú ẩn — lịch sử cho thấy họ thường quay trở lại với vàng, trái phiếu chính phủ, và bất ngờ là một phần nhỏ vào các tài sản thay thế như Bitcoin.
Nhưng tôi không muốn kết luận bài viết này bằng một dự đoán về thị trường. Tôi muốn kết luận bằng một câu hỏi dành cho những người đang xây dựng trong lĩnh vực phi tập trung: Tại sao chúng ta lại xây dựng? Nếu câu trả lời là để trở nên giàu có nhanh chóng hoặc để thao túng giá token, chúng ta sẽ không bao giờ tạo ra được một hệ sinh thái bền vững. Nếu câu trả lời là để xây dựng một nền tảng trao quyền cho cá nhân và giảm sự phụ thuộc vào các bên trung gian, thì chúng ta cần phải áp dụng những nguyên tắc quản trị vốn nghiêm ngặt giống như một công ty đại chúng chịu trách nhiệm trước cổ đông. Blockchain và AI đang ở những giai đoạn khác nhau của cùng một hành trình: từ sự phấn khích ban đầu đến sự thất vọng, rồi đến sự chấp nhận thực tế. Những người sống sót sẽ là những người hiểu rằng công nghệ không tự nó tạo ra giá trị; giá trị đến từ cách chúng ta thiết kế các khuyến khích, xây dựng văn hóa, và chịu trách nhiệm cho những cam kết của mình.
Khi tôi đưa ra lời khuyên về quản trị cho một giao thức DeFi mới nổi, tôi thường nói rằng kho bạc giống như một cơ thể sống — nếu nó chảy máu, cần phải cầm máu ngay lập tức. Các dấu hiệu cảnh báo thường rất rõ: tỷ lệ chi phí vận hành trên doanh thu ngày càng tăng, đội ngũ phát triển ngày càng mất động lực, và cộng đồng bắt đầu bán tháo token khi có tin tức tiêu cực nhỏ nhất. Sự giảm tốc của chi tiêu AI sẽ là một lời nhắc nhở kịp thời cho tất cả chúng ta rằng không có gì tăng trưởng theo đường thẳng. Các giao thức phi tập trung cần phải tự chủ về mặt tài chính trước khi chúng có thể tuyên bố tự chủ về mặt kỹ thuật. Và nếu bạn đang điều hành một giao thức mà nguồn thu duy nhất là việc bán token cho những người đến sau, hãy tự hỏi: bạn đang xây dựng một doanh nghiệp hay đang điều hành một trò chơi Ponzi một cách có ý thức? Tôi không nói điều này để phán xét — gần như tất cả các giao thức DeFi trong giai đoạn đầu đều có những yếu tố này. Tôi nói điều này để kêu gọi sự thẳng thắn. Nếu chúng ta không phân biệt rõ ràng giữa tăng trưởng bền vững và tăng trưởng nhân tạo, chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng lặp bong bóng-sụp đổ.
Sự phân tích của BeInCrypto về chi tiêu AI không phải là một bản cáo trạng đối với trí tuệ nhân tạo, cũng không phải là một dự đoán về ngày tận thế. Nó là một tín hiệu rằng thị trường đã đạt đến một điểm ngoặt về kỳ vọng. Các chu kỳ đầu tư công nghệ luôn được thúc đẩy bởi sự kết hợp giữa câu chuyện và vốn. Khi câu chuyện trở nên quá mạnh mẽ, vốn sẽ chảy vào nhanh hơn so với khả năng tạo ra sản phẩm của công nghệ. Khi khoảng cách giữa kỳ vọng và thực tế trở nên quá lớn, thị trường tự điều chỉnh. Trong thế giới blockchain, chúng tôi đã đi qua vòng lặp này nhiều lần — từ ICO boom 2017, đến DeFi summer 2020, đến NFT mania 2021, và sự trỗi dậy gần đây của các giải pháp Layer 2. Mỗi chu kỳ đều có một câu chuyện hấp dẫn, đều có các quỹ đầu tư lớn tuyên bố "lần này là khác". Nhưng cuối cùng, định luật trọng lực luôn thắng. Các dự án không tạo ra doanh thu sẽ chết, bất kể công nghệ có ấn tượng đến đâu. Điều này nghe có vẻ bi quan, nhưng thực ra lại là một tin tốt: nó có nghĩa là những nhà xây dựng trung thực, những người tập trung vào việc tạo ra giá trị thực, sẽ có một sân chơi công bằng hơn khi bong bóng vỡ.
Trong bối cảnh thị trường giảm, vai trò của người viết như tôi không phải là trấn an độc giả rằng mọi thứ sẽ ổn. Vai trò của tôi là cung cấp những phân tích trung thực về dòng tiền, cấu trúc vốn và các điểm mù trong khi thị trường phơi bày những sai lầm của quá khứ. Khi tôi nhìn vào bảng cân đối của một giao thức phái sinh phi tập trung đang giao dịch với giá gấp 50 lần doanh thu phí, tôi thấy rất nhiều rủi ro. Nhưng khi tôi nhìn vào một giao thức cho vay có tỷ lệ thanh khoản trên nợ xấu ở mức 150% và đang hoạt động có lãi trong ba quý liên tiếp, tôi thấy một cơ hội tiềm năng. Sự giảm tốc của chi tiêu AI sẽ khiến nhiều vốn rời khỏi các công ty công nghệ tăng trưởng cao, và một phần trong số đó sẽ tìm đường vào các giao thức blockchain — nhưng chỉ là những giao thức chứng minh được rằng họ có thể tạo ra doanh thu bền vững. Đây là lúc để các nhà đầu tư thông minh phân biệt giữa những dự án nói về tầm nhìn và những dự án có một con đường rõ ràng để đạt được lợi nhuận.
Điều quan trọng nhất mà tôi muốn truyền đạt qua bài viết này là: quản trị vốn là một kỹ năng, không phải là một điều hiển nhiên. Các công ty AI khổng lồ cũng có thể mắc sai lầm như một DAO mới nổi khi phân bổ nguồn lực không hiệu quả. Các nhà đầu tư cá nhân có thể nhìn vào câu chuyện AI như một cách để nhanh chóng làm giàu, nhưng những người thực sự tạo ra của cải lại là những người hiểu rằng giá trị dài hạn đến từ sự bền vững, không phải từ tốc độ. Khi bạn đang đứng trước một quyết định đầu tư, hãy tự hỏi: điều gì xảy ra nếu doanh thu của công ty này giảm một nửa? Nếu câu trả lời là công ty có đủ dự trữ tiền mặt và cơ cấu chi phí linh hoạt để tồn tại, đó là một khoản đầu tư đáng cân nhắc. Nếu câu trả lời là công ty sẽ vỡ nợ, hãy tránh xa. Đây chính là bài học mà tôi áp dụng khi đánh giá các giao thức blockchain — và nó cũng áp dụng cho các công ty AI lớn nhất trên thế giới. Khi bạn theo dõi dòng tiền, bạn sẽ thấy rằng không có gì là quá lớn để sụp đổ.
Tôi muốn kết thúc bằng một hình ảnh mà tôi giữ trong đầu suốt nhiều năm làm việc với các giao thức tài chính phi tập trung. Đó là hình ảnh của những cây cầu treo bắc qua sông — chúng vững chãi vì được thiết kế để uốn cong theo sức gió, không phải vì chúng được xây dựng cứng nhắc. Các hệ thống tài chính, dù là ngân hàng trung ương hay hợp đồng thông minh, đều cần sự linh hoạt đó. Sự giảm tốc của chi tiêu AI có thể là cơn gió mạnh đầu tiên cho ngành tài chính toàn cầu. Những ai đã chuẩn bị cho sự biến động sẽ vượt qua. Những ai xây dựng hệ thống của mình dựa trên giả định tăng trưởng vô hạn sẽ gãy. Và khi làn sóng điều chỉnh đến, những mảnh vỡ sẽ là nguyên liệu cho một thế hệ ứng dụng mới — thế hệ được xây dựng trên sự thận trọng, minh bạch và giá trị thực. Đó là thế giới mà tôi chọn để xây dựng.

